Vì sao Tân Hoàng Minh chọn con đường "làm chậm, làm khác, làm kỹ"?

Trong làng bất động sản, cái tên Tân Hoàng Minh đúng kiểu… nghe thôi đã thấy “có gì đó sai sai mà lại đúng đúng”.

Không phải tự nhiên mà cái tên này gây tò mò. Một phần vì… tên các dự án của tập đoàn này đọc xong nhiều khi phải đánh vần lại lần hai. Phần còn lại là vì họ từng làm một cú khiến thị trường “đứng hình”, bán căn hộ giá hơn 100 triệu/m2 từ gần 17 năm trước. Hồi đó, mức giá này lấy đâu ra đối thủ, cũng chẳng ai tin có thể bán được. Nhưng giờ thì sao? Căn hộ 100 triệu/m2 nghe cũng… bình thường.

Nhưng cũng chính từ đó, Tân Hoàng Minh bị “đóng khung” luôn, kiểu chỉ làm dự án siêu sang, giá bán rất cao, kiến trúc thì cầu kỳ phức tạp như lâu đài châu Âu. Nhưng thực tế, họ cũng những dự án giá “dễ thở” hơn, và có cả kiến trúc hiện đại chứ không phải cái nào cũng dát vàng như cung điện Versailles.

Thành ra thị trường hiểu về Tân Hoàng Minh … mỗi người một kiểu. Thậm chí, đã có không ít nghi ngờ về năng lực, và cả sự tò mò của tập đoàn này, bởi có thời, Tân Hoàng Minh thâu tóm những mảnh đất đắc địa nhất Hà Nội và mãi mới khởi công!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù ồn ào hay nghi ngờ, Tân Hoàng Minh vẫn hoàn thành được khá nhiều dự án, chẳng cái nào chậm tiến độ, và vẫn tiếp tục làm mấy dự án mới. Tài ghê!

Và cho đến hôm kia, Tân Hoàng Minh lại tự định vị mình theo kiểu “nghệ cả củ”: Nhà chế tác bất động sản nghệ thuật với triết lý Crafted Living.

Cuối cùng, Tân Hoàng Minh cũng đưa ra một cái “nhãn” dễ hiểu hơn. Nói đơn giản để dễ hình dung: người ra xây dự án, họ chế tác; người ta làm sản phẩm, họ làm “tác phẩm”. Người ta làm giống nhau cho nhanh thì họ làm mỗi cái một kiểu cho… mệt.

Mà nhìn lại đúng thật. Dự án của Tân Hoàng Minh nhìn vào là thấy không cái nào giống cái nào, mỗi cái một vibe, nhưng cái nào cũng cầu kỳ đỉnh cao. Và chính cái cầu kỳ đáng ợ này lại tạo ra hai thứ, một bên là giá trị, khi nhìn phát biết ngay là hàng độc bản, kiến trúc thì nhìn chỉ muốn ngắm, độ hoàn thiện thì tỉ mẩn từng ly từng tý một. Một bên là dễ bị nghi ngờ, vì làm kỹ, làm kiểu chế tác thì đòi hỏi tay nghề cao, làm lâu, khiến người ngoài không hiểu ông này có tiền mà làm không. Thị trường nhìn thì sốt ruột còn ông thì cứ đủng đỉnh, tỉa tót từng chi tiết, bao giờ thấy đẹp, thấy mãn nhãn mới thôi.

Cái triết lý crafted mà Tân Hoàng Minh mới công bố, nghe thì “nghệ” đấy, kiểu như nghệ nhân chế tác hàng hiệu, nhưng trong bất động sản, không phải ai cũng dám theo đâu. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, rất kiên nhẫn.

Và quan trọng nữa, nó đòi tiền, không phải nhiều tiền, mà là rất rất nhiều tiền, bởi phải có nhiều tiền mới mua được đất đẹp, mới chịu được chi phí đầu tư lớn, chịu được biến động của thị trường thì mới có khả năng hoàn thành dự án. Thậm chí là phải chịu được phải … đi chậm trong khi cả thị trường chạy đua tốc độ.

Thị trường hiện này thì hầu như ai cũng muốn làm nhanh, làm nhiều, làm lớn, ông Tân Hoàng Minh lại chọn làm chậm, làm khác, làm kỹ. Nghe thì ngược đời nhưng lại tạo ra một kiểu định vị rất riêng: Không cần làm nhiều, nhưng đã làm thì phải “không giống ai”.

Tất nhiên, con đường này chẳng dễ. Theo đuổi duy mỹ, nhưng nói thẩm mỹ thì mỗi người một gu. Còn hoàn thiện tinh xảo thì vừa kỳ công, vừa tốn thời gian khủng khiếp. Nhưng nếu làm được thì thứ họ tạo ra không còn là bất động sản nữa, mà giống kiểu “bộ sưu tập” có dấu ấn riêng.

Mà thực ra, họ cũng vừa công bố 3 bộ sưu tập, đầu tiên là dòng di sản kiểu như Hanoi Signature, D’. Le Roi Soleil, tiếp đến là dòng sang trọng biểu tượng hiện đại hơn như D’. Diamant Bleu, và cuối cùng, tưởng như Hanoi Signature đã siêu sang tột đỉnh rồi, thì vẫn còn dòng đỉnh cao độc bản đang xây ở Lò Đúc.

Trong thị trường dự án thì ngày càng nhiều và nhìn thì na ná như nhau thì có một ông đi đường vòng, đi chậm và đi kiểu “dị biệt có kiểm soát” như Tân Hoàng Minh thì khó thật, nhưng cũng đáng để xem họ sẽ đi tiếp thế nào sau khi công bố định vị thương hiệu.

(Góc nhìn NB Trần Ngọc Sơn)